Wednesday, 17/07/2019 - 05:32|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của TRƯỜNG THCS DUYÊN HÀ

Giới thiệu cuốn sách: "Nhật kí Đặng Thùy Trâm".

 

         Nhật ký Đặng Thùy Trâm là cuốn sách do nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn biên tập dựa trên hai cuốn nhật ký của Bác sĩ, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm. Bìa cuốn nhật ký do nhà xuất bản Hội nhà văn ấn hành và xuất bản năm 2005 với độ dày 322 trang được in trên khổ 13 x 20,5 cm . Cuốn nhật ký Đặng Thùy Trâm nếu theo người quá cố thì sẽ trở thành tro bụi, nhưng người đã từ giã trần gian mà vật còn ở lại không phải tại quê nhà mà đã vượt hàng nghìn hải lý sống tại nước Mỹ và cũng chính tay người lính Mỹ đã từng tham gia cuộc chiến tranh Việt Nam của 35 năm về trước lưu giữ. Đặc biệt hơn nữa số phận của 2 cuốn nhật ký lại trở về cố hương đúng vào dịp kỉ niệm 30 năm ngày giải phóng miền Nam thống nhất đất nước (30/04/1975) - (30/04/2005)

         Đây là kỷ vật duy nhất của đứa con thân yêu đã thật sự trở về với gia đình trong niềm xúc động, bồi hồi khó tả từ những người thân của chị Đặng Thùy Trâm. Thật đáng buồn và tiếc nuối khi vật ở đây mà người đã vĩnh viễn ra đi của những năm chiến trường đầy ác liệt nhất. Tuy nhiên hai cuốn nhật ký vẫn còn để lại tiếng vang trong và ngoài nước đối với một bác sĩ trẻ tuổi đáng được trân trọng và tôn vinh.

       Chị đã ghi lại tất cả với tấm lòng yêu thương của chị trong những ngày nặng nề vẫn trôi qua với bệnh nhân, công việc nhất là trong những cuộc chạy càng quy mô, toàn bệnh xá duy chuyển vất vả vô cùng. Chị xót thương cho những anh thương binh mồ hôi còn lấm tấm trên những gương mặt hãy còn xanh xao, đã ráng từng bước lết qua đèo rồi lại lên dốc ... Chị lại ghi lại những lần trò chuyện với đồng đội: có lần ngồi nói chuyện với San và cãi nhau về chuyện nếu phải chết thì ai nên chết. Mình nhường cho San sống bởi vì đời San chưa hề hưởng sung sướng và bởi vì San là đứa con duy nhất của một bà mẹ góa  ở vậy nuôi con.

         Người nữ bác sĩ đó không chỉ phải thiên viết về công việc chuyên môn của riêng mình hoặc chiến đấu ... Sau những cơn mưa rào của núi rừng gợi cho chị nổi nhớ về miền Bắc dấy lên vô tận, chị nhớ những hàng cây bên đường phố, nhớ căn phòng, nhớ tiếng cười râm ran buổi sáng của bố mẹ, của các em và nhớ rất nhiều kỉ niệm buồn vui của buổi chia tay  cũng như những lúc còn đoàn tụ bên người thân ...

          Chị còn ghi nhận cái ngày được đứng vào hàng ngũ của Đảng, sau thời gian phấn đấu để được trở thành người cộng sản chân chính, chị rất chạnh lòng đau xót trong khi làm lễ mật niệm cho những chiến sĩ đã hy sinh vì sự nghiệp của Đảng, của Tổ Quốc.

           Chị đau với nổi đau đồng đội khi những ca giải phẫu thiếu phương tiện, phải đối mặt với tử thần ... chị không biết chia sẻ thế nào khi muốn chữa cho đồng đội, đồng chí .

          Quyển thứ 2 : Chị viết từ mùa xuân năm 1970, thế là chị đã thêm một tuổi, chị càng già dặn đứng đắn, chị cảm thấy trong thời kỳ khói lửa, chiến tranh đã cướp mất tình yêu và tuổi trẻ, chị đã cảm nhận điều đó khi nghĩ rằng ai lại không tha thiết với mùa xuân, ai lại không muốn cái sáng ngời khi cuộc đời còn ở độ tuổi 20. Nhưng chị thấy được cái tuổi 20 của thời đại chiến tranh ... ước mơ lúc bấy giờ là phải đánh thắng giặc Mỹ để dành lấy độc lập tự do cho đất nước.

           Chị cũng đã từng yêu và cũng chia tay khi thấy tình yêu không phù hợp, nhưng chị vẫn tôn trọng  và cất giữ , vẫn nhớ, vẫn yêu mỗi khi trái tim khơi động...

           Đêm giao thừa không ngũ được chị ghi lại bốn năm xa nhớ, xa Hà Nội, Hồ Gươm,... Tháp Rùa vẫn rung linh ánh điện nhưng chị vẫn biết Hà Nội có niềm vui không trọn vẹn, trái tim còn một nữa rớm máu thì làm sao vui cho đành

         Đêm 21.02.1970 chị suýt chết, mấy chiếc rọ và HU-1A quần bắn oanh tạc suốt hơn một tiếng đồng hồ, đạn lửa nổ chói tai, chị cùng các đồng đội ngồi trong hầm, không rõ lúc nào là lúc đạn xuyên qua mình, cái chết như sờ thấy được, nhưng mọi chuyện cứ qua đi, phải di chuyển bệnh viện... , chết không tiếc mà chỉ tiếc vì đã bỏ công xây dựng bệnh viện lòng chị đau như cắt...

              Nhật ký chấm dứt ngày 20.6.1970 hai ngày sau 22.6.1970 chị đã hy sinh

         Cuộc chiến tranh thật khốc liệt, sự hy sinh diễn ra từng ngày, từng giờ chị đã hòa lẫn trong muôn ngàn người đã lặng lẻ hy sinh vì Tổ Quốc, điều đáng tôn vinh hơn là chị đã hy sinh trong tư thế đối đầu với giặc. Một vết đạn sâu hoằm đã ghim ngay giữa trán chị và một điều đáng tự hào nữa trước lúc chết chị đã hô to khẩu hiệu “Hồ Chí Minh muôn năm! Đả đảo đế quốc Mỹ” đó là lời anh Bí thư huyện đã kể rõ.

         Đằng sau cuốn nhật ký là sự ghi nhận của người lính Mỹ. Anh đã nói suốt 35 năm bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã chết đúng như chị sống, hoàn toàn không vị kỷ, hoàn toàn dâng hiến, chị thật sự anh hùng vì một mình chiến đấu với 120 lính Mỹ để bảo vệ các bạn mình. Ở bất cứ đất nước nào trên thế giới điều đó được gọi là anh hùng và những người anh hùng được mọi người tôn kính dù người đó là đàn ông hay đàn bà.

        Với những lời giới thiệu sơ lượt về nhật ký Đặng Thùy Trâm, mong rằng các em và các thầy cô giáo tìm đọc và hãy học tập, nêu gương của nữ liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm.

 

 

 

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Hôm qua : 18
Tháng 07 : 262
Năm 2019 : 7.353